Thứ Hai, ngày 20 tháng 8 năm 2012

16. Phân tích bạn thù của ngoại giao Trung Quốc hiện nay

Email In PDF.
Mâu thuẫn giữa Trung Quốc với các nước không ngừng gia tăng. Trung Quốc còn có bạn hay không? Trong đấu trường ngoại giao của Trung Quốc hiện nay, rốt cuộc ai mới là kẻ thù chủ yếu của Trung Quốc?



Ngay cả với nước thường có quan điểm, lập trường nhất trí với Trung Quốc trên nhiều vấn đề quan trọng là Nga, cũng có động thái gây căng thẳng quan hệ hai nước khi tấn công các tàu cá của ngư dân Trung Quốc. Đối với Mỹ, nước này luôn được coi là “tổng hậu trường” của “thế lực chống Trung Quốc quốc tế”, là nước thúc đẩy chủ yếu tranh chấp giữa Trung Quốc với các nước xung quanh. Vậy ngoại giao Trung Quốc còn có bạn hay không? Trong đấu trường ngoại giao của Trung Quốc hiện nay, rốt cuộc ai mới là kẻ thù chủ yếu của Trung Quốc? 
Lý Khai Thành, Phó giáo sư Học viện triết học và văn hoá lịch sử, trường Đại học Tương Đàm, trong bài đăng trên Thời báo Hoàn Cầu” đã dựa trên quan điểm của Stephen M. Walt, một học giả quan hệ quốc tế cho rằng một quốc gia có cấu thành mối đe doạ đối với một nước khác hay không, chủ yếu dựa vào 4 tiêu chuẩn so sánh là: sức mạnh tổng hợp quốc gia, khoảng cách địa lý, sức mạnh tấn công và ý đồ tấn công. Tác giả dựa trên 4 tiêu chuẩn này để phân tích mối quan hệ tương đối mật thiết của một số nước chủ yếu như Mỹ, Nhật Bản, Nga, Ấn Độ, EU và ASEAN với Trung Quốc, từ đó rút ra ai là bạn và ai là kẻ thù của Trung Quốc? 
1. Sức mạnh tổng hợp quốc gia. Về phương diện này mọi người đều biết, mối uy hiếp lớn nhất đối với Trung Quốc là Mỹ, tiếp đến là Nhật Bản, Nga, EU, Ấn Độ và cuối cùng là ASEAN. 
2. Về khoảng cách địa lý. Mối đe doạ lớn nhất đến từ Nhật Bản, tiếp đến là Nga, ASEAN, Ấn Độ vì những nước này tồn tại tranh chấp chủ quyền trực tiếp với Trung Quốc, trong đó tranh chấp biên giới với Nga đã được giải quyết dựa trên luật pháp, nhưng cuộc chiến địa chính trị bên trong vẫn tồn tại. EU không thể cấu thành mối đe doạ với Trung Quốc vì khoảng cách địa lý cách xa, trong khi lợi ích địa chính trị của EU hầu như không có nhiều tại khu vực Đông Á. Mỹ đứng ở vị trí trung gian, vì một mặt ngăn cách với Trung Quốc bởi Thái Bình Dương, mặt khác đã triển khai quân đội tại Đông Á, từ đó có tiếp xúc trực tiếp với Trung Quốc về địa chính trị. 
3. Sức mạnh tấn công. Mối uy hiếp lớn nhất đến từ Mỹ, Nhật Bản, Nga do những nước này đều là cường quốc quân sự. Tiếp đến là Ấn Độ, mặc dù sức mạnh quân sự ở bậc trung, nhưng nước này lại có vũ khí hạt nhân. Sau đó là EU, trong đó Anh, Pháp cũng là cường quốc quân sự, nhưng không có căn cứ tại Đông Á. Cuối cùng là ASEAN, sức mạnh quân sự của khối này tương đối yếu. 
4. Ý đồ tấn công. Đây là tiêu chuẩn đánh giá hết sức quan trọng, vì ý đồ của một nước quyết định phương hướng của việc sử dụng sức mạnh. Theo tác giả, xét về mặt ý đồ, mối đe doạ từ Nhật Bản là lớn nhất, điều này không chỉ vì Nhật Bản có mâu thuẫn với Trung Quốc trên các mặt chủ quyền lãnh thổ, vấn đề lịch sử và đấu tranh quyền lực mang tính kết cấu khu vực, mà còn vì sự hiếu chiến trong lịch sử và khuynh hướng cực hữu hoá trong hiện thực. Tiếp đến là Mỹ và Nga. Đối với Mỹ, mặt dù tồn tại mâu thuẫn quyền lực mang tính kết cấu với Trung Quốc, nhưng Mỹ tin tưởng cạnh tranh cũng là biện pháp bảo vệ chủ yếu cơ chế quốc tế hiện nay, không có nhiều khả năng Mỹ áp dụng phương thức thông qua phá huỷ trực tiếp để kiềm chế sự trỗi dậy của Trung Quốc. Sự khác nhau về chế độ chính trị là nguyên nhân quan trọng quyết định sự thù địch trong quan hệ Trung-Mỹ. Đối với Nga, trong thời gian tương đối dài tới đây, trọng tâm chiến lược của Nga vẫn đặt tại châu Âu, tư tưởng muốn xung đột với Trung Quốc không lớn. Mối đe doạ từ Ấn Độ và ASEAN tiếp tục thấp đi một bậc, sau cùng là EU. 
Tác giả rút ra kết luận, Nhật Bản chính là kẻ thù lớn nhất và chủ yếu nhất trong ngoại giao Trung Quốc, Nhật Bản không những có ý đồ tấn công, mà còn có thực lực dùng cho mục đích tấn công, mâu thuẫn địa lý chặt chẽ càng khiến tranh chấp giữa hai nước khó có thể giải quyết.
Mỹ là đối thủ cạnh tranh chiến lược chủ yếu nhất của Trung Quốc, trong ngoại giao của Mỹ có mặt kiềm chế Trung Quốc, nhưng xét về lâu dài, quan hệ hai nước tồn tại không gian có thể thoả hiệp và chuyển sang xu hướng tốt đẹp. 
Nga, Ấn Độ và EU là đối tác chiến lược mà Trung Quốc có thể tranh thủ, cần thúc đẩy phát triển quan hệ bạn bè hoặc đồng minh. Mặc dù giữa Trung Quốc và các nước này cũng có một số mâu thuẫn, nhưng đối phó với Nhật Bản mới là đối tượng chủ yếu nhất. Còn đối với ASEAN, mặc dù có mâu thuẫn nhưng không đến mức cấu thành mối đe doạ đối với Trung Quốc. Hơn nữa, xét từ góc độ trỗi dậy của Trung Quốc, ASEAN nên trở thành khu vực hoà hoãn chiến lược cho sự phát triển của Trung Quốc, là đối tượng Trung Quốc cần ra sức lôi kéo. Tuy nhiên, sự lôi kéo này hoàn toàn không có nghĩa nhượng bộ vô nguyên tắc trong vấn đề chủ quyền, mà chỉ cần Trung Quốc thông qua các biện pháp hình thành cơ chế cho khu vực, tham gia tiến trình xây dựng nhất thể hoá khu vực ASEAN. Chỉ có hoà nhập vào quá trình nhất thể hoá ASEAN, khu vực biên giới Đông Nam xung quanh Trung Quốc mới không có khe hở để các thế lực bên ngoài tấn công. 
Tác giả: Lý Khai Thành, Phó giáo sư Học viện triết học và văn hoá lịch sử, trường Đại học Tương Đàm. Bài đăng trên Thời báo Hoàn Cầu” (ngày 27/7)
Lê Sơn (gt)