Thứ Bảy, ngày 29 tháng 6 năm 2013

14. Ixraen-Iran cuộc chiến không cân sức

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM (Tài liệu tham khảo đặc biệt)
Thứ tư, ngày 27/2/2013
TTXVN (Cairô 26/2)
Trong bài viết có tiêu đề nói trên đăng trên mạng tin “Toàn cầu hóa”, tác giả René Naba cho rằng Mỹ đã “quan tâm” trở lại Vấn đề hạt nhân Iran sau chiến dịch vận động tranh cử tổng thống ở nước này. Thông điệp liên bang ngày 12/2/2013 của Tổng thống Mỹ Barack Obama sẽ mở đường cho một cuộc đọ sức có thể xảy ra giữa một bên là Mỹ-Ixraen với bên kia Cộng hòa Hồi giáo Iran.
Cuộc đối đầu đầu tiên giữa nhà nước Do Thái và một nhà nước Hồi giáo không phải Arập
Cuộc chiến tranh giữa Ixraen và Iran, nếu xảy ra, có thể lan rộng sang các nước quân chủ vùng Vịnh, vượt ra ngoài khu vực truyền thống của chiến trường được hình thành bởi các nước có chung biên giới lịch sử với Palextin dưới thời cai trị của Anh (Ai Cập, Gioócđani, Libăng, Xyri và Palextin). Nó sẽ phản ánh một sự đảo ngược về xu hướng chiến lược, hai đồng minh trước đây của thời kỳ Chiến tranh Lạnh, Iran và Ixraen trở thành đối thủ, đặt các chế độ Hồi giáo mới của “Mùa Xuân Arập” vào vị trí tế nhị: Ai Cập, Tuynidi và Libi, cũng như Thổ Nhĩ Kỳ và các nước quân chủ đồng minh thân Mỹ như đã thấy trong chiến dịch quân sự gần đây của Ixraen tại Gada vào tháng 11/2012.
Trong thời kỳ hậu độc lập của các quốc gia Arập và sự trỗi dậy của đế quốc Iran sau khi Chiến tranh thế giới thứ Hai kết thúc (1939-1945), một liên minh đã hình thành giữa Iran và Ixraen cùng với Thổ Nhĩ Kỳ, nước Hồi giáo thứ hai không phải Arập của Trung Đông để ép các dân tộc Arập và kiềm chế các xung đột của chủ nghĩa dân tộc, đặc biệt là về Vấn đề Palextin. Liên minh chiến lược Ixraen – Iran bị phá vỡ với sự sụp đổ của triều đại Pahlavi vào tháng 2/1979, và một tháng sau đó Hiệp ước Trại David giữa Ixraen và Ai Cập, được ký kết ngày 25/3/1979, dẫn đến việc trung lập hóa Ai Cập song song với việc thúc đẩy Iran dưới chế độ Khomeini đúng về phía người Palextin.
Một sự thay đổi thứ hai về cuộc xung đột Arập-Ixraen diễn ra trong Chiến tranh vùng Vịnh lần đầu tiên (1990-1991) là việc hình thành liên minh quân sự giữa Ixraen, Ai Cập và các chế độ quân chủ Arập, thêm vào đó là cuộc chiến tranh Bắc-Nam do Liên quân của các nước tiêu thụ dầu lửa tiến hành chống lại Irắc của Tổng thống Saddam Hussein. Việc Iran gia nhập hàng ngũ các “cường quốc ở ngưỡng hạt nhân” bất chấp một lệnh cấm vận ba mươi năm tạo ra sự ngưỡng mộ trong dư luận ở Nam bán cầu về thành tựu công nghệ không thể chổi cãi này. Điều này minh chứng một chính sách độc lập hoàn toàn đã dẫn đến khả năng Iran có thể phát triển vũ khí răn đe quân sự cùng lúc với duy trì vai trò xung kích của cuộc cách mạng Hồi giáo. Tại một khu vực chịu sự áp đặt của Ixraen và Mỹ, trường hợp Iran đã thực sự trở thành sách giáo khoa, tài liệu tham khảo trong lĩnh vực này và kể từ đó Iran nằm trong tầm ngắm của Ixraen.
Sự vượt trội của Ixraen
Sự vượt trội của Ixraen về mặt thông tin được hỗ trợ bởi các phương tiện truyền thông phương Tây, cản trở việc tiếp cận sự thật do sự bóp méo cách ứng xử của các nước phương Tây đối với các cường quốc hạt nhân. Mỹ và Liên minh châu Âu kiểm soát 90% thông tin của hành tinh và trong số 300 cơ quan báo chí lớn, 144 cơ quan có trụ sở chính tại Mỹ, 80 cơ quan ở châu Âu và 49 cơ quan tại Nhật Bản. Các nước nghèo chiếm tới 75% dân số của nhân loại, chỉ nắm giữ 30% phương tiện truyền thông của thế giới.
Ixraen, cường quốc hạt nhân duy nhất ở Trung Đông, đã liên tục nhận được sự hợp tác tích cực của các nước phương Tây, các thành viên thường trực của Hội đồng Bảo an (Mỹ, Pháp, Anh) để phát triển vũ khí hạt nhân, mặc dù không tôn trọng Hiệp ước Không phổ biến vũ khí hạt nhân. Ấn Độ và Pakixtan, hai cường quốc hạt nhân châu Á đối địch cũng vậy. Cả hai nước này nhận được sự hợp tác hạt nhân mạnh mẽ từ phía Mỹ và Pháp mặc dù không phê chuẩn Hiệp ước về không phổ biến vũ khí hạt nhân.
Lập luận phương Tây sẽ được tín nhiệm nếu sự chặt chẽ về mặt pháp lý trong vấn đề hạt nhân được áp dụng ngang nhau đối với tất cả các nước khác. Chính vì thế, Trung Quốc và Nga, đồng minh chính của Iran, đã thành lập một diễn đàn phản đối lãnh đạo phương Tây thông qua tổ chức hợp tác được gọi là “nhóm Thượng Hải” để thực hiện một OPEC hạt nhân thống nhất các cựu lãnh đạo của phe chủ nghĩa Mác (Trung Quốc và Nga) và các nước cộng hòa Hồi giáo Trung Á, với Iran, là quan, sát viên.
Iran xuất hiện như là kết quả của áp lực của Ixraen, được hỗ trợ bởi các đồng minh châu Âu, nhất là Pháp, giống như một thử nghiệm quan trọng về quân sự và ngoại giao. Tuy nhiên, việc tập trung thảo luận vấn đề hạt nhân của Iran có thể cản trở cách tiếp cận hai cực của ngoại giao Mỹ nhằm thúc đẩy đàm phán về cuộc xung đột Ixraen-Palextin, đồng thời nhằm vô hiệu hóa Iran.
Cuộc thập tự chinh của Ixraen chống Iran nhằm hai mục đích: loại bỏ bất kỳ mối đe dọa nào của Iran và né tránh cam kết quốc tế của Ixraen liên quan đến việc giải quyết các vấn đề của người Palextin. Cuộc tấn công của phương tiện truyền thông quân đội Ixraen, trong khi đẩy xuống hàng thứ yếu việc giải quyết cuộc xung đột Ixraen – Palextin, nhằm mục đích về cơ bản làm cho dư luận quốc tế chấp nhận việc đã rồi của sự sáp nhập lãnh thổ của Palextin, và khôi phục lại uy tín mờ nhạt của Ixraen bởi những thất bại liên tiếp trong cuộc chiến chống Libăng vào năm 2006, cũng như với Palextin ở những vùng đất chiếm đóng tại Gada trong các năm 2008-2009 và 2012.
Được hưởng lợi, Iran đã đạt được tầm cỡ như một cường quốc khu vực vì những chính sách sai lầm của Mỹ tại Ápganixtan cũng như ở Irắc. Tại những nước này, các đối thủ của Iran về ý thức hệ như người Sunni Taliban cực đoan và Saddam Hussein, người theo chủ nghĩa thế tục bauxite của Irắc đã bị Mỹ, người bảo hộ trước đây của họ, loại bỏ. Iran muốn được công nhận địa vị của mình trong khu vực, như đã được công nhận trong những năm 1970, khi người Mỹ giao phó cho vua Iran vai trò “siêu cảnh sát” ở vùng Vịnh, vào thời gian đó có nguy cơ rơi vào tay những người cộng sản trong cuộc nổi dậy của họ tại Dhofar (Vương quốc Hôi giáo Oman) cũng như sự phản kháng dân tộc chủ nghĩa của “Mặt trận dân tộc giải phóng bán đảo Arập” tại Arập Xêút, Yêmen cũng như tại Các Tiểu vương quốc Arập thống nhất.
Trên tinh thần này, Iran tái khẳng định quyền chính đáng của mình về hạt nhân và đề xuất một cuộc đàm phán toàn diện với nhóm tiếp xúc trên tất cả các khía cạnh tranh chấp với phương Tây trong vòng 35 năm qua, cũng như lệnh cấm vận đối với nước này và các tài sản nhiều tỷ đô la của Iran bị đóng băng tại Mỹ, vai trò khu Vực của Iran, hợp tác an ninh ở Irắc và Ápganixtan.
Chiến tranh điện tử bằng cách phá hoại máy tính
Cách đây 5 năm, phe cực hữu của Thủ tướng Ixraen Benjamin Netanyahu đã tung ra ba loại vi rút tấn công máy tính để vô hiệu hóa Iran nếu nước này không trì hoãn chương trình hạt nhân của mình. Cùng với một chiến dịch ám sát các nhà khoa học Iran, chiến dịch ba virus Stuxnet, Duqu và Flame nhằm vào nhiều mục tiêu như hệ thống hạt nhân của Iran, hệ thống ngân hàng Libăng, bị tình nghi phục vụ cho việc rửa tiền chiến tranh của chế độ Xyri và Hezbolla Khi cuộc chiến tại Xyri đang tiếp diễn trong tháng 9/2012, ba tháng trước các cuộc bầu cử tổng thống Mỹ, Ixraen thậm chí đã lên kế hoạch chống Iran bằng xung điện từ (IEM) để làm tê liệt toàn bộ mạng lưới giao thông vận tải và thông tin liên lạc, ngăn chặn việc phát triển chương trình hạt nhân của nước này. Xung điện từ được tiến hành dưới hình thức của một vụ nổ hạt nhân trên cao nhằm làm gián đoạn hệ thống máy tính của đất nước. Vụ nổ không tạo ra gió thối cũng như bức xạ trên mặt đất, nhưng làm tê liệt thông tin và cạn kiệt nguồn cung cấp lương thực, theo hướng dẫn của Bill Gertz ngày 29/8/2012 trong chuyên mục video của mình trên trang web “The Washington Beacon” theo quan điểm chính trị bảo thủ của Mỹ. Sóng xung kích mạnh mẽ được tạo ra bởi sự tương tác giữa các vụ nổ và từ trường của trái đất, tiềm năng phá hoại của IEM rất ghê gớm. Nó cũng có thể được tạo ra từ một máy phát vi sóng.
Trước đây, năm 2009 Ixraen đã phát động một cuộc tấn công điện tử nhằm vào hệ thổng máy tính điện tử của Iran thông qua virus Stuxnet, cùng với một chiến dịch ám sát nhá khoa học Iran. Gần 30.000 máy tính bị nhiễm virus độc hại này, nó tìm kiếm trong máy tính hệ thống, giám sát của công ty Đức Siemens Win cc, phụ trách việc kiểm soát các đường ống dẫn, các giàn khoan dầu khí và nhà máy điện.
Ngược lại, năm 2011 Iran đã thành công trong việc bắn hạ một máy bay không người lái cực kỳ hiện đại của Mỹ giám sát các địa điểm hạt nhân của Iran khi bay qua Balochistan. Và máy bay tàng hình và bí mật RQ-170 được xem như một chiến lợi phẩm vô giá, chứng minh khả năng của Iran kiểm soát được máy bay quan sát không người lái tiên tiến nhất của Mỹ, trình diễn khả năng của các thiết bị điện tử cực kỳ hiện đại của các nhà bác học nước này. Từ nay trở đi, với một nguyên mẫu RQ-170 phục vụ cho việc chế tạo các phiên bản của nó, Iran dường như đã thành công trong việc phòng ngừa các cuộc tấn công của loại vũ khí này, tự nâng mình lên hàng thứ 2 thế giới trong lĩnh vực vũ khí.
Ixraen có một kho vũ khí hạt nhân, được cho là một trong những kho lớn nhất ngoài thế giới phương Tây, khoảng từ 150 đến 200 đầu đạn hạt nhân và một đội máy bay chiến đấu mạnh mẽ: 710 máy bay, nhất là các máy bay tiêm kích F-15 và F-16, 181 máy bay trực thăng chiến đấu, cũng như nhiều máy bay không người lái để tấn công và trinh sát. Dưới chính quyền của Tổng thống Barack Obama, Mỹ có thể đã cung cấp cho Ixraen hàng chục máy bay tiếp nhiên liệu phục vụ cho các cuộc tấn công tầm xa. Ngoài lực lượng tấn công hạt nhân, vũ khí dựa trên hệ thống tên lửa đạn đạo, Ixraen còn có bom GBU, được chế tạo theo mẫu GBU của Mỹ, thường được gọi là “bom phá boongke”, nghĩa là “xuyên thủng công sự”. GBU 27, với chiều dài 4,2 mét và nặng 900 kg, có thể xuyên thủng 2,4 m bêtông. GBU28 có chiều dài 5,5 mét, trọng lượng 2,268 kg, có thể xuyên thủng 6 mét bê tông. Sóng xung kích tạo ra phá hủy bất kỳ công trình xây dựng nào ở độ sâu trăm mét dưới lòng đất.
Theo kiểu tên lửa đạn đạo của Mỹ, Ixraen đã chế tạo Popeye-3, tên lửa không đối đất với tầm bắn 350 km, các tên lửa cùng họ: Jericho 1, Jericho 2 và có thể là Jericho 3, về mặt lý thuyết có thể bắn tới Téhéran. Hải quân Ixraen đã thử nghiệm thành công hệ thống tên lửa đánh chặn “Barak” vào ngày 26/7/2009. Được bắn từ tàu Saar-5, việc cải tiến tên lửa mới “Barak” có sự phối hợp giữa các chuyên gia quân đội và hải quân Ixraen với Viện nghiên cứu phát triển vũ khí Rafael và Trung tâm nghiên cứu không gian Ixraen. Hệ thống phòng thủ này được phát triển thành “Vòm Sắt”, chuyên đánh chặn các loại rốc két trong một phạm vi từ 4km đến 70 km.
Công nghệ sản xuất tiên tiến của ngành công nghiệp quân sự Ixraen đảm bảo cho quân đội nước này có khả năng tác chiến ở mọi địa hình, nhất là với người lính rôbốt đầu tiên do công ty “Elbit Systems” chế tạo. Mang theo trong ba lô quân trang của một người lính, người lính robot “VIPer” này có thể hoạt động ở mọi địa hình. Được trang bị súng tiểu liên Uzi điều khiển từ xa, lính rôbốt có thể ném lựu đạn và bắn liên thanh. Ixraen giữ kỷ lục thế giới về chi tiêu quân sự tính theo đầu người, khoảng 1.429 USD mỗi người/ năm (số liệu năm 2006). Ixraen là một trong những nước trên thế giới qui định thời gian nghĩa vụ quân sự dài nhất: ba năm đối với nam giới và hai năm đối với phụ nữ, thời gian đi dự bị cho mỗi năm là một tháng.
Nhằm chuẩn bị cho một cuộc đọ sức, ngoài những hệ thống đã được thiết lập tại Ixraen và Thổ Nhĩ Kỳ, Mỹ đã hoàn thành một hệ thống rađa mới tại Cata để tạo thành một vòng cung phòng thủ tên lửa rộng khắp trong khu Vực.
Phòng thủ tên lửa đạn đạo của Iran
Bộ chỉ huy độc lập của không quân Iran dựa trên một hệ thống kép của tên lửa: Một hệ thống phòng thủ và đánh chặn và một hệ thống phản công bằng các tên lửa đạn đạo Scud. Hệ thống phòng thủ và đánh chặn chủ yếu gồm bảy khẩu đội tên lửa chống máy bay ở tầm thấp và độ cao trung bình, với bốn bệ phóng Tor-M1/SA-15 Gumblet được các tập đoàn Koupol và Almaz Anteny của Nga cung cấp. Ngoài ra, còn có một trận địa được xây dựng với các tên lửa S-300 của Nga, tương đương với PAC-3 Patriot, tên lửa Mỹ triển khai trong sa mạc Negev để bảo vệ các cơ sở của Ixraen. S-300 là loại tên lửa tầm xa, dài 7 mét, với tầm bắn 150 km, mang theo một tải trọng 143 kg, có thể theo dõi 24 mục tiêu và bắn bốn tên lửa cùng một lúc. Iran có hai khẩu đội tên lửa này có thể được bắn từ một bệ di động (xe tải).
Một hệ thống phản công gồm một loạt các tên lửa đạn đạo Scud, các tên lửa cùng họ Shahab, được phát triển với sự giúp đỡ của Bắc Triều Tiên, bao phủ một khoảng cách 300 km-1.500 km. Shahabl có tầm bắn 300 km, Shahab 2: 500 km. Sahab 3, tên lửa thế hệ thứ ba là một phiên bản của tên lửa của Bắc Triều Tiên Nodong 1. Với chiều dài 16 mét, nặng 16.000 kg, được đẩy bàng nhiên liệu lỏng, Shahab 3 có tầm bắn 1.500 km, có thể bắn đến Ten Avíp (Ixraen), Karachi (Pakixtan), Riát (Arập Xêút) và Ancara (Thổ Nhĩ kỳ). Iran còn thừa nhận đấ sở hữu một loại “bom thông minh” được gọi là “Ghassed” nặng 900 kg. Phiên bản cải tiến của KAB-500 kg, Ghassed là một loại bom bay có xuất xứ từ Nga được điều khiển bằng TV, được trang bị đầu đạn xuyên giáp hoặc boongke. Quả bom này có thể được phóng ra từ một máy bay ném bom Iran “Saegheh” (Thần sét), được sản xuất từ việc tổng hợp công nghệ của Nga, Trung Quốc và Bắc Triều Tiên. Vũ khí này được bổ sung bằng một đội máy bay quân sự với gần 50 máy bay tiêm kích tuy kém hiện đại hơn so với đội máy bay mới của phương Tây, nhưng Iran tiếp tục sử dụng và đầu tư khoảng 800 triệu USD để hiện đại hóa theo công nghệ của Nga, nhất là hai loại máy bay chiến đấu Sukhoi và Mig.
về hải quân, Iran có thể dựa vào một hạm đội tàu ngầm do Iran hoặc Nga sản xuất, một hạm đội thủy phi cơ ROV (điều khiển từ xa), một trong những hạm đội lớn nhất trên thế giới, các tàu chiến với kích thước khác nhau, một số đơn vị không vận bao gồm một số phi đội máy bay trực thăng, tàu quét mìn và kho vũ khí lớn các tên lửa chống tàu chiến. Hạm đội tàu  ngầm của Iran còn bao gồm tàu ngầm mini do Iran sản xuất.
Các phương tiện truyền thông đã tốn nhiều giấy mực về việc Iran sở hữu tên lửa tầm xa S-300 của Nga. Báo chí Ixraen đã hai lần tiết lộ về chuyến thăm bí mật Mátxcơva của các nhà lãnh đạo Ixraen, Tổng thống Shimon Peres và Thủ tướng Benjamin Netanyahu, để vận động các nhà lãnh đạo Nga từ bỏ việc tăng cường cho hệ thống phòng thủ tên lửa của Iran.
Thông tin từ báo chí phương Tây cho biết Nga đã bàn giao tên lửa tầm xa cho Iran. Tuy nhiên, thông tin này đã không được xác nhận hoặc phủ nhận từ phía Nga lẫn phía Iran. Những tên lửa giống hệt như vậy cũng đã được chuyển giao cho Xyri để ngăn chặn bất kỳ cuộc tấn công nào của phương Tây chống lại quốc gia đồng minh này của Iran.
Nói về máy bay không người lái “Ayoub” do Iran chế tạo. Nước này và đồng minh Hezbollah (Libăng) đã chứng minh khả năng xâm nhập hệ thống phòng không Ixraen của loại máy bay này. Ngày 2/10/2012 máy bay không người lái của Hezbollah đã vào không phận Ixraen, cuộc đột kích thành công đầu tiên của máy bay của một nước Arập kể từ cuộc chiến tranh tháng 10/1973, cách đây 40 năm. Chiếc không người lái này đã bay qua cơ sở hạt nhân Dimona của Ixraen ở Negev, chọc thủng “Vòm sắt” Ixraen, được xây dựng bàng các phương tiện đắt tiền với viện trợ của Mỹ để bảo vệ bầu trời Ixraen trước bất kỳ cuộc tấn công thù địch nào.
Chiến công này của nhóm Hezbollah và Iran, giống như một cuộc trình diễn ngoạn mục về khả năng công nghệ của họ có ý nghĩa to lớn về tâm lý đối với Ixraen và Mỹ, cũng như đối với nhóm nước Sunni bị lôi kéo vào quỹ đạo phương Tây. Máy bay không người lái do Iran chế tạo, có thể là một bản sao của RQ-170 đã được Hezbollah lắp đặt trên đất Libăng.
Những mục tiêu tấn công của Ixraen
Mười cơ sở hạt nhân của Iran được xem là những mục tiêu tấn công tiềm năng của Ixraen. Năm cơ sở lớn, chủ yếu nằm ở phía Nam: Arak, phía Nam Têhêran, chịu trách nhiệm cho việc sản xuất nước nặng, Natanz, phía Nam Têhêran, chịu trách nhiệm cho việc làm giàu urani; Isfahan, phía Nam . Iran, một trung tâm nghiên cứu; Gachine, gần Banda Abbas, cảng Iran trông ra Vịnh Pécxích, trong đó có một mỏ urani và cuối cùng Bushehr, trung tâm quan trọng của sản xuất điện. Và năm cơ sở nhỏ khác: ba địa điểm ở phía Bac Têhêran (Karaj, Lavizan Shiam và Parchin), địa điểm thứ 9 Sakhand nằm ở độ cao của Isfahan, cuối cùng là Fordo trong khu vực của thành phố thiêng Qom.
Căn cứ vào vũ khí và ưu thế hiển nhiên của Ixraen, dường như Iran không muốn thực hiện các chiến dịch phá hoại, nhưng có thể ưu tiên “bắn không tiếc đạn trong mọi hướng” để vô hiệu hóa hệ thống lá chắn tên lửa cài đặt ở Ixraen và các nước chế độ quân chủ Vùng Vịnh. Sau đó, Iran điều chỉnh phản ứng của mình tùy thuộc vào sự tấn công của đối thủ, dựa vào chính chiến lược hậu phương với mật độ dân số đông chưa từng thấy của nước mình để các hoạt động được thực hiện “đằng sau các phòng tuyến của kẻ thù”.
Với sự giúp đỡ của các đồng minh trong khu Vực, nhất là Hezbollah (Libăng), lực lượng bán quân sự lớn nhất trong thế giới thứ ba, cũng như cộng đồng quan trọng người Shiite tại Baranh, Arập Xêút, Côoét, Irắc và Libăng trong khu Vực biên giới giáp với Ixraen. Rút-kinh nghiệm từ ba cuộc chiến tranh Vùng Vịnh (1979-1989), 1990-1991 và 2003), Iran đã tăng cường đáng kể đội tàu chiến của mình trong thập kỷ qua với những thành tựu mới trong quá trình tập trận hải quân: Tại các, cuộc diễn tập này, trong tháng 4 và tháng 8/2006, Iran đã giới thiệu thành tựu mới nhất của hạm đội, nhất là tàu tuần tra phóng ngư lôi, tàu chiến loại nhỏ nhưng rất hiệu quả khi tấn công các tàu chiến lớn. Có mọi lý do để tin rằng Iran sẽ tiến hành chiến tranh du kích hải quân bằng các hoạt động tập kích có xu hướng giống như mùa Xuân năm 2007 khi Têhêran đã bắt giữ thành công 15 thủy thủ Anh. Iran có thể là một trong những nước có công nghệ tiên tiến nhất trên thế giới, đặc biệt là trong lĩnh vực thiết bị điện tử. Với tốc độ tối đa 45 hải lý, Joshan và Peykan là hai tàu chiến phóng tên lửa có một hỏa lực ghê gớm. Trong khi tàu tuần tiễu phóng tên lửa có tên gọi Fajr, trang bị thêm loại đại bác 76 mm, được sử dụng linh hoạt, có thể nhắm trúng các mục tiêu dưới nước và trên không ở tầm xa 19 km. Iran cũng đã phát triển hợp tác với Êritơria kể từ tháng 12/2008 và có thể có căn cứ hải quân tại cảng Assab, ở bờ biển phía Đông của châu Phi. Iran có thể đã triển khai tại đây các tàu chiến của mình, trong đó có các tàu ngầm. Căn cứ hải quân này được thiết lập nhằm khống chế đường hàng hải trong Vùng Vịnh và eo biển Hormuz trong trường hợp xảy ra một cuộc tấn công của Ixraen.
Không giống như Bắc Triều Tiên, một quốc gia hạt nhân nổi loạn, dựa vào Trung Quốc với 1.416 km dường biên giới chung, Iran được vây quanh bởi 5 cường quốc hạt nhân (Nga, Ucraina, Ấn Độ, Pakixtan và Ixraen). Việc gia nhập các quốc gia ở ngưỡng hạt nhân của Iran là đáp ứng những đòi hỏi hợp pháp, theo đó cho phép nước này phòng ngừa một môi trường hạt nhân thù địch cũng như tránh rơi vào tình trạng tương tự như nước láng giềng Irắc.
Tuy nhiên, qua việc thiết lập thế “cân bằng khủng bố” tại Trung Đông, Libăng và Gada, bom hạt nhân Iran có thể làm thay đổi căn bản tương quan lực lượng ở cấp khu Vực và gây ra sự đảo lộn lớn về chiến lược trong khu vực. Trong triển vọng này, việc vô hiệu hóa Iran hoàn toàn không đáp ứng được yêu cầu tôn trọng các thủ tục pháp lý và luật pháp quốc tế, từng bị các quốc gia phương Tây chà đạp, thậm chí không cho phép giải quyết mối lo ngại về việc không phổ biến vũ khí hạt nhân. Động thái này còn khơi dậy các vấn đề quân sự nổi cộm: đó là việc duy trì ưu thế chiến lược của Ixraen đối với toàn bộ các nước nước Trung Đông, sự áp đặt của phương Tây đối với các nguồn dự trữ năng lượng của các nước Tây Á cũng như việc kiểm soát tuyến đường ống dẫn khí đốt có tầm chiến lược đang được xây dựng từ Trung Á, một động cơ tiềm ẩn cho sự can thiệp của Mỹ tại Ápganixtan, Irắc và Xyri.
Quốc gia láng giềng với Irắc và Ápganixtan, cũng như tiếp giáp với Vịnh Pécxích và Ấn Độ Dương, Iran được xem như là nước có nền công nghiệp lớn nhất trong khu vực trung gian trải từ miền Nam châu Âu đến biên giới của Ấn Độ. Sự thành công chiến lược của Iran có thể phát huy chính sách tự cung tự cấp về công nghệ và quân sự, cùng một cách với thành công chính trị hoặc quân sự của Hezbollah Shiite của Libăng hoặc Hamas Sunni của Palextin khôi phục tinh thần kháng chiến của người Palextin trước sự chia rẽ đang diễn ra trong thế giới Arập. Ngoài ra, thành công của Iran sẽ làm Ixraen mất đi sự hỗ trợ chiến lược to lớn của phương Tây trong khu vực và nhấn chìm chủ trương Arập chịu lệ thuộc vào Ixraen- Mỹ, để cùng nhau xác định hệ thống phân cấp quyền lực mới trong trật tự khu vực. Đó là cuộc chơi thực sự, có lẽ điều quan trọng nhất là sức mạnh được phô trương của Iran thu hút cuộc đối đầu giữa Iran với Ixraen.